Gốc > BÀI VIẾT > VIỆT NAM > TRUYỆN ĐỌC > Dân gian >
Trịnh Thị Kim Loan @ 07:49 22/04/2010
Số lượt xem: 426
Bức thư lạ
|
Có anh lính đi xa, nhân có bạn ghế thăm, nhờ bạn đem về cho vợ ở nhà trăm quan tiền và một bức thư. Giữa đường, anh bạn tò mò giở thư ra xem, không thấy biên số tiền gửi bao nhiêu cả, chỉ thấy vẽ bốn con chó, một hình bát quái, hai con dê và một cái chũm choẹ, nên nảy ra cái ý ăn bớt. Về đến nơi, anh ta chỉ giao cho vợ bạn bức thư và bốn chục quan thôi. Người vợ xem thư biết thiếu tiền, lên quan nhờ phân xử. Quan hỏi : - Chồng mày gửi người ta bốn mươi quan tiền, người ta mang về đưa tận tay cho, còn kiện nỗi gì? Người vợ đáp : - Bẩm quan lớn, anh ta ăn bớt ạ! Chồng con gửi cho những một trăm quan kia ạ! - Sao mày biết? - Bẩm quan lớn, thư chồng con viết rành rành ra đấy xin quan xem thư, sẽ rõ! Quan giở bức thư quái gở kia ra xem, không hiểu gì cả liền hỏi: - Thế là thế nào? Bức thư không có chữ nghĩa gì cả, sao mày lại biết chồng mày gửi một trăm quan? - Bẩm quan lớn, chồng con biến rõ ràng ra đấy. Bốn con chó là tứ cẩu, cẩu là cửu, tứ cửu tam thập lục, là ba mươi sáu. Bát quái có tám cạnh, bát bát vị chi lục thập tứ, là sáu mươi tư. Sáu mươi tư với ba mươi sáu chả là một trăm quan đó sao? Quan cho phải, bắt anh kia trả số tiền. Nhưng ngài còn hỏi chị kia: - Thế còn hai con dê và cái chũm choẹ là ý thế nào? Chị ta sượng sùng không nói. Quan hỏi mãi mới thưa: - Ðấy là nhà con vẽ đùa. - Ðùa thế là có ý gì, phải nói ra. - Bẩm quan lớn, hai con dê và cái chũm chọe là nhà con muốn hẹn con rằng, đến Tết Trùng dương (ngày 9 tháng 9) thì nhà con sẽ về thăm nhà... đấy ạ! |
|
Anh hai vợ
Một anh chàng hai vợ, tối đến phải ngủ chung với vợ lớn ở nhà trong, còn vợ bé thì nằm nhà ngoài. Một đêm, trời đã về khuya, cô vợ bé hát: Ðêm khuya, gió lặng sóng yên, Lái kia có muốn, ghé thuyền sang chơi. Anh chồng muốn ra với vợ bé nhưng bị vợ cả ôm giữ, mới đáp rằng: Muốn sang bên ấy cho vui, Mắc đồn lính gác khó xuôi được đò. Nghe thấy vậy, chị vợ cả liền hát: Sông kia ai cấm mà lo, Muốn xuôi thì nộp thuế đò rồi xuôi. Cô vợ bé đáp: Chẳng buôn chẳng bán thì thôi, Qua đồn hết vốn, còn xuôi nỗi gì. Chẳng hiểu sau đó anh chồng có "xuôi" được không? |
|
Có nhẽ đâu thế
Hai anh bạn chơi với nhau rất thân, nhưng hay bắt bẻ nhau. Khi anh nọ nói câu gì, thì anh kia bảo "Có nhẽ đâu thế!". Một hôm, hai anh bàn với nhau rằng: - Từ rày hai chúng ta phải chừa cái thói ấy đi. Ðứa nào còn nói "Có nhẽ đâu thế", thì phải chịu phạt hai quan tiền và hai đấu gạo. Hôm sau, anh kia gặp anh nọ, liền bảo: - Ðêm qua, nhà tôi mất trộm... Anh nọ hỏi: - Mất những gì? Anh kia trả lời: - Mất cái giếng đằng sau vườn. Anh nọ gân cổ lên, nói : - Có nhẽ đâu thế ! Anh kia thích chí: - Ðấy nhé ! Lại nói rồi đấy nhé ! Mai tôi sang nhà lấy tiền lấy gạo đấy ! Anh nọ tức lắm, về nhà thuật chuyện cho vợ nghe. Vợ bảo: - Không lo, mai cứ giả chết, lấy giấy phủ lên mặt, anh ấy sang đã có tôi đối đáp cho. Hôm sau, anh kia sang, vừa bước vào cửa đã nghe tiếng khóc. Vào giữa nhà thì thấy bạn mình nằm sóng sượt trên giường, chị vợ rũ rượi ngồi cạnh, giọt ngắn giọt dài. Anh kia liền hỏi dồn: - Anh làm sao thế ? Anh làm sao thế ? Vợ anh nọ vừa khóc vừa nói: - Nhà tôi chết rồi anh ơi ! Hôm qua không biết đi đâu về, vừa bước vào đến sân thì bị con vịt đá một cái chết tươi. Anh kia buột miệng bảo: - Có nhẽ đâu thế ! Anh nọ nhổm phắt dậy: - Ðấy nhé ! Lại nói rồi đấy nhé ! Còn đòi lấy tiền lấy gạo nữa hay thôi? |
Trịnh Thị Kim Loan @ 07:49 22/04/2010
Số lượt xem: 426
Số lượt thích:
0 người
 
- Chưa ngán ai (22/04/10)
- Diêm Vương thèm ăn thịt (22/04/10)
- Sát sinh tội nặng lắm! (22/04/10)
- Nhất bên trọng, nhất bên khinh (22/04/10)
- Cầm tinh con chó (22/04/10)

Các ý kiến mới nhất